Nguyên tắc sử dụng thuốc kháng sinh

Thuốc kháng sinh là những chất hữu cơ có cấu tạo hóa học phức tạp mà hiện nay chúng ta mới chỉ biết được một số chất, phần lớn chúng là do vi trùng, nấm, và xạ khuẩn sinh ra. Chúng có tác dụng (cả vitro và in vivo) diệt các vi sinh vật gây bệnh và không gây bệnh; hoặc chỉ ngăn cản sự phát triển của các vi sinh vật đó.

        Hiện tượng kháng sinh được Alexander Fleming phát hiện ra từ năm 1928 thông qua việc phát hiện ra "chất" penicilin do một loại nấm có tên là penicillium notatum  sản sinh ra. Đến năm 1940, người ta đã sản xuất thành công penicilin thô thử nghiệm trên động vật có kết quả tốt, đến năm 1946 con người đã sản xuất ra được penicilin kết tinh, từ đó bắt đầu một thời kỳ mới: thời đại của chất kháng sinh.

Cơ chế, tác dụng

          Các chất kháng sinh có tác dụng độc lập với cấu trúc hóa học chính là do nó được gắn vào các điểm tác dụng, mà các điểm này có thể xác định một cách chắn chắn bằng phương pháp hóa, lý khác nhau. Khi thuốc kháng sinh tác động vào các "điểm tác dụng", liền theo đó các quá trình sinh tổng hợp protein, sinh tổng hợp màng, quá trình tổng hợp màng, sự chuyển hóa ADN và ARN, sự tổng hợp purin và pirimidin, sự oxy hóa - khử sinh học, sự phosphoryl hóa trong cơ thể sinh vật (bao gồm cả vi cơ thể và đại cơ thể) bị thay đổi, đảo lộn hoặc mất đi. Bằng những con đường khác nhau, chất kháng sinh làm thay đổi các yếu tố trao đổi chất của các quá trình trên và từ đó nó thể hiện tác dụng diệ khuẩn (bacterixit), tác dụng kháng khuẩn (bacteriostatic) hoặc các tác dụng khác trong đó có tác dụng gây nên khả năng kháng thuốc.

          Các kết quả nghiên cứu hiện đại đã chỉ rõ rằng, hoạt động của các chất kháng sinh đều cho một hướng giống nhau ở trong cơ thể đơn bào cũng như cơ thể đa bào, nhưng những hiệu quả của các quá trình đó thể hiện bằng những đặc hiệu khác nhau cả về chất lượng và số lượng.

          Trong hệ thống sinh học của cơ thể, một cách rõ ràng toàn diện, chúng ta phải nói đến 3 mặt tác dụng của thuốc kháng sinh đó là:

          1. Tác dụng lên hệ thống phi bào (cell - free)

          2. Tác dụng lên hệ thống tế bào

          3. Tác dụng lên cơ thể

Thuốc kháng sinh tác dụng lên hệ thống phi bào (cell - free)

          Đó là sự tác dụng lên hệ thống men của dạng phi bào mà chức năng quan trọng nhất của hệ thống men đó là điều hòa hệ thống sinh tổng hợp protein. Ngoài ra, một số loại kháng sinh không hoặc không chỉ tác động vào hệ thống men để cản trở sinh tổng hợp protein mà nó còn tác động vào những hệ thống men khác, đáng chú ý nhất là chloramphenicol bởi sự "xen kẽ" của nó đã làm cạnh tranh men glucorony-transferaza, men diaminooxydaza làm cho trẻ em có thể chết.

Thuốc kháng sinh tác dụng lên tế bào

         Kháng sinh tố tác dụng trực tiếp đến tế bào theo cách đầu độc, ban đầu là màng tế bào bị ngưng trệ, gián đoạn sức chống đỡ, tiếp theo nó làm kích động sự cân bằng nội môi làm cho tế bào bị ức chế, phân hủy dẫn đến tan rã.

Thuốc kháng sinh tác động lên cơ thể

         Trong cơ thể, với mức độ sâu sắc tỉ mỉ, trong những quy luật cơ bản, người ta đã nhận thấy kháng sinh tố thể hiện tác dụng giống như trong các điều kiện nuôi cấy nhân tạo tế bào. Song dù sao cũng có nhưng cơ năng sinh lý của các tổ chức, cơ quan chi phối tác dụng kháng sinh tố hoặc các cơ quan cơ thể chịu những tác dụng ưu tiên của các kháng sinh nhất định. Chính những tác dụng cản trở hoặc kích thích các emzyme nhất định đều đã làm biến đổi sự cân bằng môi trường bên trong cơ thể.

Theo TS. Bùi Quang Tề



THỐNG KÊ CÁ LỒNG

Đơn vị Số Lồng SL dự kiến (kg) SL thực tế (kg)
Toàn tỉnh 747 4.115.975 3.149.530
Việt Trì 63 239.275 293.830
Thanh Thủy 206 1.119.250 848.000
Tam Nông 116 752.150 0
Phù Ninh 116 762.500 838.800
Đoan Hùng 246 1.242.800 1.168.900

VĂN BẢN - TÀI LIỆU